"Phải, binh lính của ta đã ăn thịt người thân của các ngươi! Nhưng gặp năm mất mùa đói kém, chẳng phải các ngươi cũng bán con bán cái hay sao? Một đứa trẻ ranh thì bán được bao nhiêu tiền, mười lượng? Mười lăm lượng?" Triệu Quảng Chí ra sức thuyết phục: "Các ngươi cứ coi như bán con cho ta, không được sao? Cứ coi như bán được với cái giá trên trời, nửa đời sau ăn sung mặc sướng, không còn phải chịu cảnh đói rét nữa!"
Nhiếp Hồn Kính "ồ" lên một tiếng: "Tên này khá đấy chứ, nói đến mức ta nghe còn thấy động lòng."
Đương nhiên, nó có động lòng thì cũng chẳng để làm gì.
Hạ Linh Xuyên khẽ vỗ nó hai cái. Triệu Quảng Chí là kẻ tàn ác, nhưng không hề ngu ngốc, ngược lại còn rất biết cách nắm thóp lòng người.




